------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Năm, 10 tháng 12, 2015

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 3

CHƯƠNG 3

-Em tên Vân Đình hả?

Ta nhẹ nhàng hỏi thăm cô bé.Trong mấy bộ phim cổ trang Trung Quốc thì nha hoàn lúc nào cũng thân cận với chủ tử của mình.Có lẽ ta sẽ tìm được thêm thông tin về thân xác này.

-Dạ!

-Em bao nhiêu tuổi?

-Đình nhi 15 tuổi! Tiểu thư người thật sự quên hết rồi sao? Ngay cả lão gia và phu nhân người cũng quên?

-Ừ! Ta thật sự không biết gì cả! chỉ nhớ mình tên Nam Ngự Yên Yện thôi!

-Huhu…Nhị tiểu thư thật ác độc,hại tiểu thư thành ra thế này!

Gì?Nhị tiểu thư? Càng ngày càng rắc rối nha.

-Em theo hầu ta được bao nhiêu năm rồi?

-Tiểu thư,Đình nhi theo người từ nhỏ!

-Vậy chắc em cũng hiểu rõ ta phần nào! Em có thể nói những gì em biết về ta không?

Ta bày ra ánh mắt mong đợi nhìn thẳng vào Vân Đình.Nhưng sự mong đợi đó suýt làm ta té ngửa sau khi nghe Vân Đình kể rõ đầu đuôi . Ta tên là Nam Ngự Yên Yên,17 tuổi,là con gái của Tể tướng Chu Quốc-Nam Phụng,mẫu thân là Đới Nhiên Nhiên-cháu gái của hoàng đế đời trước,đã mất cách đây nửa năm. Ta có 1 ca ca và 2 tỷ tỷ . Đại ca ta tên Nam Ngự Phong,Nhị tỳ tên Nam Ngự Phiêu Phiêu,Tam tỷ tên Nam Ngự Y Y.Vì ta là con rơi nên từ nhỏ thường xuyên bị 2 tỷ tỷ bắt nạt nhưng k dám nói cho cha ta biết. Chỉ có đại ca thấy ta bị ức hiếp nên ra tay bảo vệ.Mấy hôm trước ta bị vị nhị tỷ lòng dạ độc ác đầy xuống hồ nước suýt chết đuối.Khi được cứu lên thì mê man bất tình 2 ngày đêm.Khi tỉnh lại,chính là ta đã nhập hồn vào nên hoàn toàn không nhớ gì về chuyện trước kia nữa.

-Ra là vậy!

Ta thầm oán than,thân xác này cũng không may mắn giống ta ở thế kỉ 21.

-Nhiều lần Nhị tiểu thư và Tam tiểu thư đố kị với vẻ đẹp của tiểu thư nên tìm cách hủy dung người nhưng may mắn có Đại thiếu gia ngăn cản!

-Cho ta mượn cái gương!

Vân Đình đỡ ta ngồi dậy rồi xoay người đi lấy gương đồng đặt trên bàn đem đến cho ta xem.Thân ảnh ta từ từ hiện ra trong gương. Cái gì đây? Ma? Yêu quái? Ta suýt ngất! Trong gương là 1 cô gái có khuôn mặt trắng nhợt đầy vẻ âm u. Tóc dài bù xù rũ xuống vai,mái che khuất gần hết đôi mắt! Người đẹp đây hả? Mỹ nhân đây hả?

-Tỉnh rồi à?

Cánh cửa phòng mở ra mang theo giọng nói mỉa mai của nữ nhân.Có đến 2 người,cả 2 đều son phấn lòe loẹt khiến ta không nhận ra khuôn mặt thật,trang phục lại vô cùng sặc sỡ. Ai da…đừng nói đây là 2 vị tỷ tỷ “đáng kính” của ta nha. Tại sao lại đi ghen ghét với nhan sắc “âm hồn” của ta chứ.

-Nghe nói ngươi mất trí?

-Cô là ai?

2 người kia nhìn nhau 1 cái rồi cười bỡn cợt

-Mất trí thật hả?Ta là Nhị tỷ của ngươi!

A…nhờ ơn người này ta mới có thể nhập vào thân xác này nha

-Xin hỏi đến tìm ta có việc gì?

Cả 2 lại trừng mắt,ngay cả Vân Đình cũng há hốc miệng. Gì vậy? Ta mới hỏi có 1 câu xã giao thôi mà.

-Ngươi uống nhầm thuốc à? Hôm nay còn dám cả gan nói chuyên với ta!

Ta sock nha,ngươi là chị ta mà ta không được nói chuyện? Đang định trả lời thì 1 trận đau đớn ở đâu tập kích tới! Ta đau quặng người rồi hôn mê bất tỉnh,trước khi hôn mê ta nghe được tiếng nói cười chanh chua “tốt nhất là ngươi nên chết sớm đi!”

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 2

[CHƯƠNG 2]

Hả??? Tiểu thư??? Cô bé gọi ai vậy? Ta sao? Tóm lại là chuyện gì đang xảy ra,có ai có thể giải thích rõ không? Ông trời đang định chơi ta chắc?

-Này cô bé,em là ai vậy?

-Tiểu thư? Người không nhớ em sao? Em là Vân Đình đây!

Vân Đình? Ở cô nhi viện đâu có ai tên đó,người ta quen biết lại càng không có.

-Tiểu thư! Em là Đình nhi nha hoàn của tiểu thư đây mà!

-Nha hoàn??

Hay nha,khi không ta lại có nha hoàn! Ách…thế kỉ 21 còn có nha hoàn hả? ta chỉ nhớ là có ôsin thôi nha! Ta đang ở đâu vậy trời?

-Này em,cho chị hỏi đây là đâu vậy?

-Tiểu thư đang nói gì vậy? Đây là Phủ của lão gia! Người là con gái của lão gia,người quên hết rồi sao?

Hahaha…ta điên rồi,ta thật sự điên rồi nha…cô bé này nói cái gì vậy?

-Tiểu thư,người ở đây đợi,em đi mời thái y!

Nói rồi cô bé vội chạy đi.Đây là Trung Quốc? Phong cách ăn mặc,nhà cửa,cách bày trí đều là của người Trung Quốc nhưng mà…hoàn toàn không phải là của người Trung Quốc thế kỉ 21.

-Xin lỗi nhé cô gái!

Á,âm giọng này là của người dẫn đường.

-Ông ở đâu vậy,mau dẫn ta đi đầu thai!

-Cô hoàn hồn vào thân xác này rồi,ta làm sao dẫn cô đi được?

-Vậy ông còn tới đây làm gì nữa? Hừ…Hừ

-Ta tới nói cho cô biết cô đã bị lỗ đen của không gian hút tới 1 thời không khác,hồn cô vô tình nhập vào thân xác của 1 người sắp chết đang thoát hồn,vì thế nên cô mới còn sống và không thể đầu thai được!

-Vậy tôi đang ở đâu?

-Trung Quốc thời Đường!

-Tôi nhập vào xác của ai?

-Tứ tiểu thư của tể tướng Nam Phụng-Nam Ngự Yên Yên

-Oh my god !!!!!!!!!

Ta còn đang kêu gào thì thân ảnh của tên dẫn đường đã mờ nhạt và biến mất. Chuyện quỷ quái như thế này sao lại xảy ra ở trên người ta chứ? Suy đi nghĩ lại,nếu ta được đi đầu thai ngộ nhỡ lại trở thành cô nhi sống cuộc sống khó khăn ở cô nhi viện nữa thỳ……còn bây giờ ta đang ở trong thân xác của 1 tiểu thư,lại là con tể tướng,cuộc sống của ta sẽ được hưởng vinh hoa phú quý. Hahaha…ta phải cảm ơn ông trời rồi! Cuối cùng củng hiểu lòng ta cho ta làm con tể tướng.

-Tiểu thư,thái y đã tới!

Cô bé tên Vân Đình dẫn theo một người đàn ông trung niên,thân người gầy ốm,tay đang xách 1 cái hộp. Đây là thái y thời cổ đại? Ông ta tới bắt mạch rồi mở mi mắt ta lên,cuối cùng hỏi ta:

-Tiểu thư,người biết người là ai không?

-Ta biết ta tên Nam Ngự Yên Yên!

-Còn những cái khác như phụ thân,phụ mẫu,gia đình,các tỷ muội huynh đệ thỳ như thế nào?

-Hoàn toàn không biết !

-Có mấy ngón tay?

-Hai ngón!

-Có vẻ như tiểu thư đã bị mất trí nhớ,nhưng thần khinh vẫn bình thường,không bị biến thành kẻ thần trí mê loạn hay ngốc tử! Xin phép tiểu thư cho lão thần đi bẩm báo với tể tướng!

Nói rồi Vân Đình kêu gia nô hộ tống Thái y ra ngoài,lão ấy bảo ta mất trí nhớ? Cứ cho là vậy đi! Vấn đề bây giờ là hỏi những gì chưa biết về thân thế của ta qua người thân thiết với thân xác này.

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 1

[Chương 1]

-Ối cháy! Cháy rồi! Chạy mau!….

Sau 1 đêm ngắn ngủi,cả cô nhi viện ta ở đều hóa ra tro. Chỉ vì bản tính ngủ như chết mà ta vô tình…lên chầu trời. Nhìn lại cái xác cháy đen,ta ngậm ngùi,mới chỉ có 18 tuổi mà ta đã phải lìa cõi đời rồi,ông trời thật là quá bất công.

-Đi theo ta nào cô gái !

Một thân ảnh đen xì xì như cái xác của ta tiến lại gần và giơ đôi tay ra để ta nắm lấy. Cả thân thể ta từ từ lơ lửng trên không,cảm giác nhẹ nhàng,không hề có trọng lượng. Ta thật sự là đã chết rồi!

-Tôi phải theo ông đi đâu?

-Đi đầu thai!

Coi như ông trời còn thương ta,cho ta đầu thai lại làm người. Đang thở phào nhẹ nhõm thì từ xa,ta nhìn thấy 1 trận hắc phong cuộn tròn,giữa tâm là 1 lỗ đen sâu hun hút,nó càng ngày càng tới gần như muốn nuốt chửng lấy ta.

-Chạy mau,ta đi nhầm đường tới lỗ đen !

-Cái gì? Dẫn tôi đi đầu thai của ông đó hả?

Ta đang định chạy ra xa thật nhanh nhưng quên mất là ta không có trọng lượng,Cái tên dẫn ta đi đầu thai đã vuột tay ta mà bỏ chạy trước. Thành ra ta đang lơ lửng mà không biết làm sao để chạy thoát thân.Ô…ô..ta thật sự là đã quá xui xẻo rồi nha. Hắc phong đang cuồn cuộn tới gần,một làn sương đen bao nhủ quanh thân ta,xoay vòng…xoay vòng…hút ta đi sâu vào bên trong tâm của lỗ đen. Thế là xong…cuộc đời ta quả là tăm tối.

………

Đau quá! Tại sao ta cảm thấy thân thể đau đớn nặng nề,xương cốt như gãy vụn?Chẳng phải ta đã bị hồn phi phách tán khi rơi vào lỗ đen rồi sao? Cố gắng mở mắt ra…trần nhà??? Trần nhà thật là cao nha,gỗ ánh lên vẻ bóng loáng,ta cố gắng xoay đầu sang phải,gì đây??? Trong phòng này có một cái bàn gỗ chứa gương đồng và 1 cây trâm cài,đồ trang điểm của con gái??? Nhìn lại,ta đang nằm trên 1 chiếc gường có rèm rũ bằng vải lụa…ĐÂY LÀ ĐÂU??? Một tiếng “cạch” phát ra,có tiếng chân người đi vào,từ xa,ta nhìn ra đó là 1 thân ảnh nhỏ nhắn,hình như đang từ từ tới gần ta. Woa,là 1 cô bé trạc 15 tuổi,mắt hạnh to tròn,có 2 búi tóc tròn cân đối ở đầu,trang phục…ách..là trang phục của người trung quốc cổ đại. Có đóng phim ở đây à? Camera đâu? Đạo diễn đâu? Cô bé nhìn ta,hai mắt mở to,sáng rực lên,đột nhiên nhào tới khóc to

-Tiểu thư…huhu..người đã tỉnh lại rồi!

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2015

SIÊU CẤP CƯỜNG GIẢ Chương 17 : Ngây người như phỗng.

Siêu Cấp Cường Giả

Tác giả: Phong Cuồng

Quyển 1: Nhân họa đắc phúc, bước lên con đường cường giả.

Chương 17 : Ngây người như phỗng.

Dịch giả: Goncopius

Biên Dịch: Goncopius

Nguồn: 4vn.eu

– Miêu thúc.

Mắt thấy Miêu lão gia tử đang đến gần thì Bùi Vũ Phu liền mỉm cười chào hỏi.

Nếu lúc này để cho mọi người trong khu dân nghèo thấy được nụ cười trên mặt của Bùi Vũ Phu thì chỉ sợ bọn họ sẽ há hốc mồm.

Bởi vì.

Giờ khắc này, qua tử cười đến mức không hề có nửa điểm thật thà hay phúc hậu.

– Vũ….. Vũ Phu.

Miêu lão gia tử đến gần, biểu tình vô cùng xúc động thậm chí hơi thở cũng có chút dồn dập, hắn đem một cánh tay khoác lên trên vai của Bùi Vũ Phu, có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

Thấy một màn như vậy, tên nam nhân lúc nãy đến ngăn cản Nạp Lan Trường vội kinh ngạc.

Tất cả chuyện này, đơn giản là trong ký ức của hắn, người được bầu là người có quyền y nhất của Đông y là vị Hoa Đà tái thế Miêu lão gia tử, cho dù là nhìn thấy các đại nhân vật đứng ở đỉnh quyền lực của Kim Tự Tháp thì cũng sẽ không lộ ra một chút kích động nào.

Đúng vậy, dù cho một chút cũng không có.

Mà hiện giờ, Miêu lão gia tử lại kích động khi gặp một tên nam nhân ăn mặc quần áo rẻ tiền, lại chỉ còn một chân. Điều này có thể không làm cho nam nhân họ Bàng khiếp sợ sao?

– Lên xe trước đi, đừng để người khác ảnh hưởng đến tâm tình của hai người chúng ta.

Xúc động qua đi, Miêu lão gia tử dần dần bình tĩnh lại.

Hai người ?

Nghe được Miêu lão gia tử nói như vậy thì nam nhân cùng đi với Miêu lão gia tử lại mơ hồ đoán được điều gì đó.

Mà Bùi Vũ Phu thì hình như lại biết Miêu lão gia tử muốn nói điều gì vì vậy hắn liền gật đầu mở cửa xe ra, để cho Miêu lão gia tử tiến vào xe taxi.

Mắt thấy Miêu lão gia tử vui cười hớn hở tiến vào trong xe taxi thì nam nhân họ Bàng lại cảm thấy cổ quái, thứ nhất hắn lại không ngờ người tiến đến để đón Miêu lão gia tử lại là một kẻ tài xế taxi, hơn nữa hắn biết nếu lấy thân phận của Miêu lão gia tử thì cho dù là các quan lớn, phú thương dùng kiệu tới để đón thì người cũng không đi a…

– Vương gia, Miêu lão gia tử đã lên một chiếc xe taxi, có cần theo dõi không ?

Lúc Bùi Vũ Phu khởi động xe taxi chở Miêu lão gia tử rời đi thì một gã bảo tiêu của Nạp Lan Trường Sinh vội vàng báo cáo, chờ xin ý kiến.

Xe taxi?

Nghe được ba chữ này thì cho dù cả đời Nạp Lan Trường Sinh đã trải qua vô số sóng to gió lớn cũng bị kinh ngạc.

Hắn và Nạp Lan Ngũ Khải đều có suy nghĩ giống nhau, Miêu lão gia tử đến Trầm Thành phân nữa là do hai vị lão đại Quân, Chính. Mà hiện giờ xem ra căn bản là không phải như vậy rồi.

– Không cần theo dõi, nói biển số xe cho ta biết.

Nạp Lan Trường Sinh liền làm ra quyết định, hắn nhận ra được thực lực của nam nhân đi cùng với Miêu lão gia tử không tầm thường nếu như mình phái người bám theo thì nhất định sẽ bị phát hiện.

– Tiểu Ngũ, ngươi lập tức liên hệ với sở cảnh sát để họ coi chừng chiếc taxi kia, điều tra điểm dừng chân của Miêu lão gia tử.

Sau khi biết được biển số xe của Bùi Vũ Phu thì Nạp Lan Trường Sinh liền phân phó cho Nạp Lan Ngũ Khải.

– Ok, nhị ca.

Nạp Lan Ngũ Khải biết được chuyện này có liên quan đến sinh tử của Nạp Lan lão gia tử vì vậy hắn không dám khinh thường mà đồng ý ngay.

Đối với tất cả mọi chuyện này thì Bùi Vũ Phu cũng không biết.

Hắn cũng giống như ngày thường vẫn rút ra một điếu thuốc rẻ tiền để hút.

Thời gian trước đây, Bùi Vũ Phu biết khách đi xe sẽ không đưa thuốc cho hắn vì vậy hắn chỉ có thể im lặng mà rút ra mà hút.

Mà vào giờ khắc này hắn lại rút một điếu thuốc ra đưa cho Miêu lão gia tử đang ngồi ở phía sau.

Miêu lão gia tử cũng không thèm để ý đến điếu thuốc rẻ tiền kia mà là cười ha hả nhận lấy.

Ba.

Không đợi nam nhân họ Bàng lấy hộp quẹt ra, một tay Bùi Vũ Phu lái xe tay còn lại thì châm thuốc cho Miêu lão gia tử.

Sau khi châm lửa xong cho Miêu lão gia tử thì hắn lại rút ra một điếu thuốc khác đưa cho nam nhân họ Bàng.

– Cảm ơn, ta không hút thuốc.

Nam nhân họ Bàng đang suy đoán thân phận của Bùi Vũ Phu.

Bùi Vũ Phu cũng không có để ý mà là tự châm cho mình một điếu thuốc rồi nhẹ nhàng hút một hơi, phun ra một làn khói trắng, nói:

– Miêu thúc, trước tiên ta sẽ mang người đi khách sạn rồi sau đó đi đón Bùi Đông Lai, hắn đang đọc sách ở trường.

– Ta muốn gặp Đông Lai.

Miêu lão gia tử liền lắc đầu bác bỏ :

– Ngoài ra, không đi khách sạn làm gì, trực tiếp mang ta đến nơi ở của ngươi đi.

– Miêu thúc, ta cùng với Đông Lai ở tại khu dân nghèo, nhà cũng không lớn, ta sợ người không có chỗ ở.

Sắc mặt Bùi Vũ Phu bình tĩnh nói.

Miêu lão gia tử tức giận nói:

– Vũ Phu a, ngươi có còn coi ta là một người thúc thúc không ?

Bùi Vũ Phu hít sâu một hơi thuốc cũng không lên tiếng.

Miêu lão gia tử thấy thế thì liền trầm mặc, một lúc sau mới chú ý đến cái chân của Bùi Vũ Phu:

– Vũ Phu, chân của ngươi…

– Không có chuyện gì.

Bùi Vũ Phu lắc đầu cười.

– Haizzz

Miêu lão gia tử dường như đã nhớ ra cái gì đó, hắn thở dài rồi sau đó đôi mắt có chút hồng hồng, nói:

– Ngày mai mang ta đi tới mộ của lão Bùi.

– Dạ!

Bùi Vũ Phu gật đầu, mở cửa sổ ra, gạt tàn thuốc ra bên ngoài.

9h55’

Bùi Vũ Phu cùng Miêu lão gia tử đứng trước trường Trầm Thành Nhất Trung, nhìn thấy các học sinh lần lượt từ trong trường đi ra, hắn vội kiếm lấy bóng dáng của Bùi Đông Lai.

– Đông Lai!

Đột nhiên, Bùi Vũ Phu thấy được Bùi Đông Lai ở trong đám người kia thì vội vàng kêu lên, khuôn mặt lại lộ ra vẻ ngây ngô, đồng thời phất phất tay.

Nghe được Bùi Vũ Phu kêu thì Bùi Đông Lai liền nhìn về phía Bùi Vũ Phu thì hắn thấy được bên cạnh Bùi Vũ Phu còn có một vị lão nhân gia cùng với một người trung niên.

Tuy rằng Bùi Đông Lai lớn lên từ trong núi nhưng nhãn lực của hắn vô cùng tốt, vừa liếc một cái thì biết được Miêu lão gia tử cùng với nam nhân họ Bàng kia đều không phải là người bình thường.

– Qua tử lại đi tìm thầy thuốc sao, như thế nào lại giống với một vị đạo sỹ thế nhỉ ?

Mang theo vài phần tò mò, Bùi Đông Lai hướng về phía ba người Bùi Vũ Phu chạy tới.

Mắt thấy Bùi Đông Lai chạy tới thì thân hình của Miêu lão gia tử liền trở nên kích động.

– Miêu thúc, vì không muốn ảnh hướng đến cuộc sống của Bùi Đông Lai cho nên người hay dựa vào những lời ta nói lúc nãy mà làm đi.

Thấy được biểu hiện khác thường của Miêu lão gia tử thì Bùi Vũ Phu liền nhắc nhở.

Hô.

Miêu lão gia tử liền thở ra một ngụm, vẻ mặt dần dần khôi phục lại bình tĩnh, gật đầu nhẹ một cái, khóe mắt cũng không ngừng nhảy lên.

– Qua tử.

Rất nhanh, Bùi Đông Lai đã đi tới trước mặt của ba người, mỉm cười cùng bắt chuyện với Bùi Vũ Phu.

Qua tử ?

Nghe được xưng hô thế này thì Miêu lão gia tử cùng với nam nhân họ Bàng đều ngẩn ra, nhất là nam nhân họ Bàng, hắn cảm thấy được hai cha con này quả thực là khác người a.

– Đông Lai, đây là thầy thuốc ta tìm cho ngươi, Miêu lão gia tử xuất thân từ Đông y thế gia, y thuật rất cao mình, chắc chắn là có thể chữa bệnh được cho ngươi.

Bùi Vũ Phu cũng không có để ý đến hai người vẫn giống như ngày thường, vẻ mặt tươi cười, phúc hậu.

– Ngài khỏe chứ Miêu lão tiên sinh.

Bùi Đông Lai tươi cười chào hỏi Miêu lão gia tử, sau đó hắn lại giải thích:

– Kỳ thật, bệnh của con cùng đã tốt hơn nhưng mà qua tử lại lo lắng nên mới tìm ngài đến xem bệnh cho con.

– Đông Lai, lại đây để Miêu gia gia bắt mạch cho ngươi.

Miêu lão gia nói xong liền vuốt ve đầu của Bùi Đông Lai một chút, sau đó nắm lấy tay của Bùi Đông Lai, chuẩn bị bắt mạch.

Bùi Đông Lai đã biết nguyên nhân xuất hiện biến cố trên thân thể của mình cho nên biết Miêu lão gia tử sẽ không có khả năng tra ra nguyên cớ gì nhưng hắn lại tỏ ra phối hợp, đồng thời cũng tò mò vì sao Bùi Vũ Phu lại có thể quen biết với Miêu lão gia tử được ?

– Miêu gia gia, làm sao người lại quen biết được với qua tử vậy ?

Trong khi Miêu lão gia tử đang bắt mạch cho Bùi Đông Lai thì hắn liền hỏi ra nghi hoặc ở trong lòng mình.

– Ha ha, cha của ngươi đã từng giúp ta một việc.

Miêu lão gia tử dựa theo lời phân phó trước đây của Bùi Vũ Phu nên trả lời một cách hàm hồ, tiếp tục bắt mạch cho Bùi Đông Lai.

Bùi Đông Lai có chút mơ hồi nhưng lại không nói gì nữa.

Sau mấy phút, Miêu lão buông cánh tay của Bùi Đông Lai ra, nói với Bùi Vũ Phu:

– Vũ Phu, mạch đập của Đông Lai hoàn toàn bình thường, không có bệnh gì cả.

– Lúc trước ta cũng bắt mạch cho hắn, kết quả cũng giống như người, nếu người đã nói không có bệnh thì nhất định sẽ không có bệnh.

Bùi Vũ Phu vô cùng tin tưởng vào y thuật của Miêu lão gia tử, lúc này nghe được Miêu lão gia tử nói như thế thì lập tức yên lòng.

Miêu lão gia tử cười cười cũng không nói lời nào mà là vươn tay ra nhẹ nhàng sửa sang lại cổ áo cho Bùi Đông Lai.

Cùng lúc đó.

Tần Đông Tuyết ôm sách giáo khoa đang chậm rãi đi ra.

Đột nhiên.

Cước bộ của nàng ngừng lại đồng thời đôi mắt mở to lên.

– Bùi Đông Lai hắn.. hắn làm sao lại quen biết được với Miêu thần y ?

Trong màn đêm, Tần Đông Tuyết thấy rõ Miêu lão gia tử thì nhất thời liền đờ người ra.

SIÊU CẤP CƯỜNG GIẢ Chương 16 : Mặc kệ ngươi hợp lại không hợp lại, cha vẫn còn ở đó

Siêu Cấp Cường Giả

Tác giả: Phong Cuồng

Quyển 1: Nhân họa đắc phúc, bước lên con đường cường giả.

Chương 16 : Mặc kệ ngươi hợp lại không hợp lại, cha vẫn còn ở đó

Dịch giả: Goncopius

Biên Dịch: Goncopius

Nguồn: 4vn.eu

Choáng váng.Trên đường cao tốc Trầm Thành bỗng nhiên xuất hiện một chiếc Lincoln trong tầm mắt của Trịnh Kim Sơn cùng vị Ngũ gia kia.

Phát hiện này làm cho đồng tử của Trịnh Kim Sơn phóng to ra đồng thơi hô hấp cũng trở nên dồn dập.

Không riêng gì hắn, ngay cả vị Ngũ gia kia cũng có chút kích động.

Rất nhanh, ngay khi hai người chăm chú nhìn vào thì chiếc xe Lincoln ở kia được hai chiếc Mercedes-Benz S350 hộ giá chậm rãi chạy về phía bọn hắn.

Không đợi xe dừng lại, Ngũ gia liền mang theo Trịnh Kim Sơn chạy nhanh về phía trước để nghênh đón, theo sau bọn chúng còn có hai tên thủ hạ.

Rất nhanh, chiếc Lincoln liền dừng lại, một gã thanh niên có dáng người khôi ngô từ trong xe đi ra, hắn liền nhanh chóng mở cửa xe ra, hơi hơi cúi đầu để nghênh đón.

Thấy một màn như vậy thì Ngũ gia cũng không có đi lên mà vẫn đứng nguyên tại chỗ, mà phía sau hắn là Trịnh Kim Sơn vẫn không nhúc nhích mà lại mở to hai mắt nhìn.

Đang tại khi Trịnh Kim Sơn đang chăm chú nhìn vào thì một chân từ trong chiếc Lincoln bước ra, trên chân mang một chiếc giày vải bình thường.

Sau đó, vị chủ nhân của chiếc chân nọ lại từ trong xe Lincoln đi ra.

Trong màn đêm, toàn thân người nọ mang một bộ đồ cổ trang được làm từ lụa, tay trái mang theo một cái tẩu thuốc màu đen, tay phải cầm lấy hai viên bị giống như là hai hạt ngọc châu phối hợp với khí chất nho nhã trên người của hắn thì nhìn qua giống như một vị tiên nhân, tiên phong đạo cốt.

Thấy nam nhân kia bước ra từ trong chiếc Linconln thì Trịnh Kim Sơn cũng ngừng thở mà trái tim cũng điên cuồng mà nhảy dựng lên.

Lấy thân phận cùng với giá trị con người của hắn không nói ở cả Trầm Thành cho dù là cả Trung Quốc thì người làm cho hắn trở nên khẩn trương như thế cũng sẽ không có nhiều lắm.

Mà nam nhân đó lại là một trong số những người đó.

Nạp Lan Trường Sinh.

Một cái tên làm cho nhân sĩ thượng lưu ở Đông Bắc phải kính sợ.

– Nhị ca!

Cũng là người xuất thân từ gia tộc Nạp Lan, Nạp Lan Ngũ Khải nhìn thấy Nạp Lan Trường Sinh xuống xe thì vội vàng nghênh đón.

– Tiểu Ngũ, hắn là ai vậy ?

Nạp Lan Trường Sinh mỉm cười, sau đó ánh mắt của hắn lại dừng ở trên người Trịnh Kim Sơn, ánh mắt của hắn chợt trở nên sắc bén giống như là một thanh bảo kiếm được rút ra khỏi vỏ, vô cùng sắc bén.

Xế chiều nay, Nạp Lan Ngũ Khải mới nhận được tin tức Nạp Lan Trường Sinh muốn tới Trầm Thành, đối với người đã được Nạp Lan lão gia tử bổ nhiệm là người nối nghiệp Nạp Lan gia, Nạp Lan Trường Sinh vì sao lại đến Trầm Thành thì Nạp Lan Ngũ Khải cũng trở nên mù mịt, không biết rõ tình hình.

Lúc này, ánh mắt của Nạp Lan Trường Sinh đột nhiên biến đổi, điều này làm cho Nạp Lan Ngũ Khải mơ hồi thấy được hôm nay mình đem Trịnh Kim Sơn đến đây là một quyết định sai lầm.

Trong đầu hiện lên một suy nghĩ như vậy thì Nạp Lan Ngũ Khải cũng không có hé răng mà hắn đang chờ Trịnh Kim Sơn thay mình trả lời.

Trịnh Kim Sơn thấy thế thì trong lòng chợt nên run sợ, vội vàng bước lên phía trước chào hỏi:

– Nạp Lan vương gia, ta gọi là Trịnh Kim Sơn là bạn làm ăn cùng với Ngũ gia.

– Ah, thì ra là Trịnh lão bản ở Trầm Thành.

Nạp Lan Trường Sinh cười nhẹ, ánh mắt lại khôi phục lại vẻ bình tĩnh:

– Tiểu Ngũ nói chuyện của ngươi cho ta nghe, cảm tạ từ lâu đến nay ngươi đã hợp tác cùng Nạp Lan gia.

– Nạp Lan vương gia đã quá lời, người nên cảm tạ mới là Trịnh mỗ mới đúng.

Trịnh Kim Sơn cũng đã lăn lộn nhiều năm trong xã hội, tuy rằng ngữ khí của Nạp Lan Trường Sinh vô cùng khách khí nhưng hắn lại cảm thấy không ổn vì vậy liền vuốt mông ngựa:

– Nếu không có Nạp Lan gia hỗ trợ thì Trịnh mỗ cũng không đạt được thành quả như ngày hôm nay.

– Ha ha, cùng nhau hợp tác.

Nạp Lan Trường Sinh cười nhạt, ánh mắt lại nhìn về phía Nạp Lan Ngũ Khải.

Nạp Lan Ngũ Khải liền hiểu rõ ý tứ của Nạp Lan Trường Sinh, vì vậy lập tức nói với Trịnh Kim Sơn:

– Trịnh Kim Sơn, ngươi đi về trước đi.

– Tốt.

Trịnh Kim Sơn vì muốn kết giao với Nạp Lan Trường Sinh cho nên hôm nay đã đặt một bàn ở khách sạn tốt nhất Trầm Thành nhưng mà hiện giờ nghe được lòi nói của Nạp Lan Ngũ Khải thì hắn biết rõ cơ hội của hắn đã qua, trong lòng trở nên buồn bực nhưng lại không dám biểu hiện ra ngoài mặt. Hắn cúi đầu khom lưng cùng với Nạp Lan Trường Sinh rồi sau đó rời đi.

– Tiểu Ngũ, ngươi đến đón ta thì thôi, làm sao lại dẫn theo một tên ngoại nhân đến đây?

Mắt thấy Trịnh Kim Sơn rời đi thì Nạp Lan Trường Sinh thản nhiên hỏi Nạp Lan Ngũ Khải.

Hình như đã nhận ra được sự bất mãn trong giọng nói của Nhị ca, Nạp Lan Ngũ Khỉa vội cúi đầu nói:

– Nhị ca, là như vậy, mấy năm qua tên Trịnh Kim Sơn này cũng đã cùng với chúng ta hợp tác, hắn cũng ra sức không nhỏ hơn nữa quan hệ của ta cùng với hắn không tồi, hắn vẫn muốn cùng Nhị ca cùng nhau ăn một bữa cơm, cho nên….

– Hồ đồ!

Không đợi Nạp Lan Ngũ Khải nói hết lời thì Nạp Lan Trường Sinh đã lạnh lùng cắt ngang lời nói.

Nạp Lan Ngũ Khải cúi đầu xuống, không nói gì phía sau lưng cũng đã đổ đầy mồ hôi lạnh.

– Ngươi có biết nguyên nhân vì sao ta lại đến Trầm Thành không?

Nạp Lan Trường Sinh làm mặt lạnh hỏi.

Nạp Lan Ngũ Khải lắc đầu

Haizzz.

Nạp Lan Trường Sinh lắc đầu thở dài cũng không nói thêm gì, lại chui vào bên trong chiếc Lincoln.

– Ngũ gia, Vương gia lần này là Trầm Thành là vì bệnh tình của lão gia tử đó, căn cứ vào tin tức của Vương gia điều tra được thì một lát nữa thần y Miêu lão gia sẽ đến Trầm Thành.

Người thanh niên này đỡ Nạp Lan Trường Sinh vào trong xe rồi đóng cửa lại, sau đó lại nói cho Nạp Lan Ngũ Khải biết mục đích đến Trầm Thành lần này của Nạp Lan Trường Sinh.

Thì ra là như vậy!

Nạp Lan Ngũ Khải liền tỉnh ngộ.

Nửa năm nay, thân thể Nạp Lan lão gia tử cực kỳ kém, Nạp Lan gia vì muốn chữa bệnh cho Nạp Lan lão gia tử nên đã chạy lần lượt các bệnh viện lớn nhỏ nhưng cũng không giải quyết được vấn đề. Cuối cùng, chỉ có thể đem hy vọng gởi gắm vào trên người Miêu gia Tây Nam.

Nhưng mà.

Người cầm quyền ở Miêu gia là Miêu lão gia tử bởi vì một có một ít nguyên nhân cho nên thủy chung vẫn không muốn chữa bệnh cho Nạp Lan lão gia tử, không chỉ có điều này mà ngay cả Nạp Lan Trường Sinh cũng không muốn gặp mặt.

Chẳng lẽ là người của Tỉnh Ủy hoặc người của Quân Khu kinh động đến Miêu lão gia tử ?

Nạp Lan Ngủ Khải hiểu được Miêu lão gia tử đến đây tuyệt đối không phải là vì Nạp Lan gia vì thế trong lòng liền âm thầm suy đoán mục đích của Miêu lão gia tử đến Trầm Thành lần này.

Ở hắn xem ra một Liêu Ninh to như vậy có thể mời được Miêu lão gia tử cũng chỉ có hai người mà thôi.

Về phần là người của Liêu NInh thì căn bản không thể.

Mặc dù là hiếu kỳ nhưng mà Nạp Lan Ngũ Khải cũng không có hỏi nhiều, mà là liếc mặt cảm tạ người thanh niên kia một cái sau đó lại đi về chiếc Mercedes-Benz S600 của mình.

Một lát sau, mấy chiếc xe hơi kia đều khởi động rời đi.

Không biết qua bao lâu đoàn xe đã chạy tới sân bay của Trầm Thành.

Nạp Lan Ngũ Khải biết Nạp Lan Trường Sinh muốn đến sân bay để nghênh đón Miêu lão gia tử cho nên hắn cũng không nhiều lời, hắn cùng với Nạp Lan Trường Sinh đứng đợi ở trước cửa sân bay .

8h30’, một chiếc máy bay đi từ Vân Nam Côn Minh bay đến Trầm Thành đã hạ xuống sân bay Trầm Thành.

Một lão giả đầu tóc hoa râm, sắc mặt hồng nhuận, tinh thần phấn chấn đi cùng với một người nam tử trung niên, đi theo đám hành khách đang chậm rã đi ra khỏi sân bay.

– Miêu thúc!

Mắt thấy lão giả đi ra, được xưng là Đông Bắc Nạp Lan Vương gia Nạp Lan Trường Sinh vội vàng đi lên chào hỏi.

Không trả lời.

Miêu lão gia tử giống như là đã đem Nạp Lan Trường Sinh trở thành không khí, chỉ nhìn thoáng qua Nạp Lan Trường Sinh một chút mà thôi.

Nạp Lan Ngũ Khải thấy thế thì biến sắc, tính toán chạy lên để ngăn cả nhưng đã thấy ánh mắt lạnh lùng của Nạp Lan Trường Sinh trừng hắn, hắn liền vội vàng lui trở lại

– Miêu thúc.!

Nạp Lan Trường Sinh muốn đuổi theo nhưng kết quả lại bị nam nhân họ Bàng ở phía sau Miêu lão gia tử ngăn lại.

Đối với lần này, Nạp Lan Trường Sinh đành phải thở dài mà lui xuống.

Mấy phút đồng hồ sau.

Bên ngoài sân bay, Bùi Vũ Phu đang đứng trước chiếc taxi của mình lẳng lặng nhìn Miêu lão gia tử đang bước đến.

Trong màn đêm.

Trong mười mấy năm qua, thân hình của tên người què kia vẫn đứng thẳng tắp như một cây thương.

SIÊU CẤP CƯỜNG GIẢ Chương 15 : Bám vào quý nhân!

Siêu Cấp Cường Giả

Tác giả: Phong Cuồng

Quyển 1: Nhân họa đắc phúc, bước lên con đường cường giả.

Chương 15 : Bám vào quý nhân!

Dịch giả: Goncopius

Biên Dịch: Goncopius

Nguồn: 4vn.eu

Choáng váng.

Bởi vì giờ tự học còn chưa bắt đầu cho nên các học sinh đừng thành tốp ba tốp năm ở trong hành lang, tán gẫu một chút về tin tức thể dục hoặc là ngồi trong phòng đọc sách để làm bài, thỉnh thoảng có thể thấy được vài đôi tình lữ đang dựa sát vào nhau vừa nói vừa cười.

Lúc 7h20’, sau khi ăn xong thì Bùi Đông Lai cùng đám người Tần Đông Tuyết đi về phía Giáo Học Lâu.

Mặc dù Tần Đông Tuyết siêu việt hơn Bùi Đông Lai trở thành học sinh học sinh xuất sắc nhất của toàn khối 12 nhưng mà nàng lại không có chút nào lơi lỏng ngược lại nàng lại chịu khó học tập hơn đám học sinh kia, trước đây nàng chỉ dùng 30 để ăn cơm, thời gian còn lại nàng đều để đọc sách.

Đối với ngày hôm nay mà nói, hiểu nhiên là một trường hợp ngoại lệ.

Bất quá Tần Đông Tuyết cũng không thèm để ý đến chuyện đó, nàng cũng không có nóng lòng đi tới phòng học mà là cùng đi bên cạnh Bùi Đông Lai nghe đám người Tào Băng trò chuyện.

Một cơn gió thổi qua làm bay vài sợi tóc trên trán của Tần Đông Tuyết, nàng không nhịn được mà ngó sang Bùi Đông Lai một cái thì thấy Bùi Đông Lai có vẻ hơi nhíu mày cũng không biết là hắn đang suy nghĩ cái gì nữa.

– Nghĩ gì thế?

Có lẽ hành động nắm tay buổi chiều của Bùi Đông Lai đã kéo mối quan hệ của hai người gần lị, vì thế nàng liền hỏi Bùi Đông Lai.

Bùi Đông Lai mỉm cười, vẫn là nụ cười như cũ :

– Đang nghĩ tới, trong vòng ba tháng sau phải làm cái gì để thành tích học tập vượt lên ?

Thông qua quan sát của Tần Đông Tuyết, nàng phát hiện hôm nay khi đi học thì Bùi Đông Lai một mực luôn nghe giảng, lại còn thường ghi chép, lúc này lại nghe Bùi Đông Lai nói như vậy thì hai mắt của nàng không khỏi tỏa sáng, trong lòng dường như hiện lên một tia cảm xúc khác thường.

– Như thế nào? Sợ anh một lần nữa sẽ đoạt lấy vị trí thứ nhất trong lớp à ?

Thấy Tần Đông Tuyết không nói lời nào thì Bùi Đông Lai liền trêu ghẹo nói.

– Mục tiêu của em chính là Trạng Nguyên của tỉnh.

Tần Đông Tuyết cố ý bĩu môi lại âm thầm quan sát phản ứng của Bùi Đông Lai.

Bùi Đông Lai nghe vậy thì đột nhiên trong lòng lại xuất hiện một ý niệm cổ quá, hắn nhịn không được liền nói:

– Nêu không hai ta hãy thử coi, là ai có thể đạt được Trạng Nguyên ?

– Anh được không ?

Trong lòng Tần Đông Tuyết liền kích động hình như nàng chờ ngày này đã rất lâu rồi, bất quá nàng lại làm ra một bộ dạng khinh thường, cố gắng khích tướng Bùi Đông Lai.

– Xem thường anh à?

Bùi Đông Lai tức giận nói:

– Như vậy nhé, nếu anh thắng thì em phải đáp ứng một điều kiện của anh, còn nếu em thắng thì anh sẽ đáp ứng một điều kiện của em, như thế nào dám chơi không ?

Điều kiện?

Tần Đông Tuyết liền ngẩn ra sau đó lại nhớ đến một số chuyện tình mà thiếu nhi không nên biết, khuôn mặt hơi đỏ lên cũng không có mở miệng.

Làm như đã nhận ra Tần Đông Tuyết có chút khác thường, Bùi Đông Lai lại có chút xấu hổ, cười nói:

– Không phải là chuyện ấy đâu nha, rất thuần khiết a!

– Anh mới không thuần khiết đâý.

Khuôn mặt Tần Đông Tuyết đỏ lên, nói lại một câu sau đó vì muốn che dấu đi sự xấu hổ cho nên nàng liền chạy nhanh về phía trước.

Nhìn bóng lưng của Tần Đông Tuyết thì nụ cười trên mặt Bùi Đông Lai dần dần biến mất, ánh mắt trở nên trong suốt, dùng một loại thanh âm mà chỉ một mình mới có thể nghe thấy:

– Tần Đông Tuyết, cảm ơn câu này của em, sau khi thi vào trường Đại Học rồi thì anh sẽ tiếp tục nói với em.

——————————————

Ngay khi đám người Bùi Đông Lai đi vào Giáo Học Lâu thì Trịnh Phi đang ngồi trên chiếc Cayenne chạy vào sân trường.

Trong ôtô, biểu tình của Cố Mỹ Mỹ cũng không có phẫn nộ mà vẫn giống như lúc trước, vẫn ngồi ở phía trước thỉnh thoảng lại khinh thường nhìn vào đám học sinh ở bên ngoài.

Trên mặt Trịnh Phi cũng không tìm thấy được vẻ phẫn nộ nào.

Nguyên bản bởi vì hắn biết được chuyện Bùi Đông Lai nắm tay của Tần Đông Tuyết mà thiếu chút nữa phát điên nhưng mà sau khi nghe được kết quả của đám chó săn thì hắn mới biết được Bùi Đông Lai lấy Tần Đông Tuyết ra để làm bia đỡ đạn.

Tin tức này làm cho Trịnh Phi hơi thư thái một chút.

Đương nhiên cũng là thư thái một chút mà thôi, hắn và toàn bộ nam sinh trong trường đều giống nhau đều thầm mến Tần Đông Tuyết không phải chỉ một hai ngày, nằm mơ cũng muốn âu yếm nàng. Cho đến hôm nay, ngay cả cơ hội để nói chuyện với Tần Đông Tuyết thì hắn cũng không có mà mặc dù Bùi Đông Lai lại đem Tần Đông Tuyết ra làm bia đỡ đạn nhưng hắn cũng đã nắm tay của Tần Đông Tuyết a.

Vô cùng khó chịu, Trịnh Phi cũng không có chờ đợi mà trước tiên là hắn thực hiện kế hoạch trả thù.

Lúc trước khi đang ở trong quán ăn thì hắn đã gọi điện thoại cho Vương Hồng, nói cho Vương Hồng biết chỉ cần nàng đem Bùi Đông Lai cũng những tên công tử ăn chơi đuổi ra khỏi lớp thì hắn liền nói với cha hắn để cho chồng của Vương Hồng phụ trách cái kia, hơn nữa lại còn có thêm một khoản tiền.

Vương Hồng sau khi nghe được điện thoại của Trịnh Phi liền đáp ứng.

– Trịnh Phi, thừa dịp còn chưa đến giờ tự học thì anh hãy gọi điện thoại cho cha anh đi, để chắc chắn mà có thể yên tâm.

Sau khi xe dừng lại, Cố Mỹ Mỹ định xuống xe nhưng lại cảm thấy lo lắng vì vậy mới nói với Trịnh Phi.

Trịnh Phi cũng biết Cố Mỹ Mỹ nói có lý cho nên hắn liền lấy điện thoại ra gọi cho phụ thân của hắn.

– Xin lỗi quý khách, thuê bao quý khách vừa gọi ……

Nghe trong điện thoại truyền ra một tiếng “ Đô “ rồi sau đó lại truyền ra giọng nói của một vị tiểu thư nhưng mà thanh âm kia rơi vào tai của Trịnh Phi thì lại vô cùng khó chịu.

– Có chuyện gì vậy?

Cố Mỹ Mỹ thấy sắc mặt của Trịnh Phi có chút khó coi thì nhịn không được mà hỏi.

Trịnh Phi không dám nói phụ thân của hắn không bắt máy mà chỉ cười nói:

– Để anh gọi lại lần nữa xem sao.

Nói xong, Trịnh Phi lại bấm điện thoại.

Lúc này, trong điện thoại liền truyền ra giọng nói có chút bất mãn của phụ thân Trịnh Phi:

– Đêm nay không cần gọi điện thoại cho cha.

– Đô.. Đô..

Trịnh Phi còn chưa kịp mở miệng thì bên trong điện thoại lại truyền ra một âm thanh “ đô, đô “ , phụ thân của hắn đã cúp điện thoại.

– Cha của anh nói người đang có việc bận, chờ sau khi học xong thì lại gọi.

Vẻ mặt Trịnh Phi đau khổ nói một câu, sau đó lại cảm thấy có chút mất mặt vì thế liền nói:

– Mỹ Mỹ, em yên tâm đi, một trăm ngàn mà thôi đối với cha anh mà nói thì đó cũng là một con số nhỏ mà thôi.

Hình như Cố Mỹ Mỹ cũng biết gia cảnh của Trịnh Phi rất tốt cho nên cũng không nói gì.

Cùng lúc đó.

Trên đường cao tốc, bên trong mấy chiếc xe xa xỉ có rèm che đang đậu ở chỗ này, trong đó gồm có một chiếc Mercedes-Benz S600, một chiếc Audi A8.

– Trịnh Kim Sơn, hoặc là ngươi đem cái điện thoại rách nát kia đập đi, hoặc là ta rời khỏi đây ngay bây giờ.

Trong màn đêm, một gã nam nhân trung niên khí độ bất phàm thấy Trịnh Kim Sơn đang đem điện thoại cất vào thì vẻ mặt bực mình nói.

Mặc dù thân phận của Trịnh Kim Sơn là một phú hào có tiếng ở Trầm Thành nhưng đối mặt với lời nói của nam nhân kia thì Trịnh Kim Sơn cũng không tỏ ra bất mãn, hắn giống như một tên nô tài nhìn thấy ông chủ của mình, liền ra sức lấy lòng tươi cười:

– Ngũ gia, ta đã tắt điện thoại.

– Coi như ngươi biết điều.

Nam nhân cũng có chút không kiên nhẫn, liếc mắt nhìn Trịnh Kim Sơn một cái rồi nói:

– Trịnh Kim Sơn, lời cảnh cáo thì đã cũng đã nói với ngươi rồi. Hôm nay, ta sẽ đem ngươi đến gặp nhị ca của ta, tất cả mọi chuyện thì đều phải dựa vào bản lĩnh của ngươi. Nhưng mà, ta khuyên ngươi một câu tốt nhất là phải biết dừng đúng lúc, nếu không thì sẽ…..

– Đa tạ Ngũ gia nhắc nhở.

Trong lòng Trịnh Kim Sơn liền kích động nhưng trên mặt cũng không có biểu lộ ra, mà hắn vội cúi đầu khom lưng tạ ơn.

Nam nhân được Trịnh Kim Sơn gọi là Ngũ gia cũng không có nói gì nữa, mà là đem ánh mắt nhìn về phía trước đường cao tốc.

Mắt thấy nam nhân không có tức giận thì Trịnh Kim Sơn cũng nhẹ nhàng thở ra nhưng mà trong lòng hận không thể tát Trịnh Phi một tát.

Bởi vì.

Vừa rồi Trịnh Phi gọi đến hai lần thiếu chút nữa là cho Trịnh Kim Sơn mất đi một cái cơ hội quan trong ở trong đời.

Một cơ hội bám vào quý nhân.

SIÊU CẤP CƯỜNG GIẢ Chương 14 : Cái gì là đồ chơi ? Bia đỡ đạn!

Siêu Cấp Cường Giả

Tác giả: Phong Cuồng

Quyển 1: Nhân họa đắc phúc, bước lên con đường cường giả.

Chương 14 : Cái gì là đồ chơi ? Bia đỡ đạn!

Dịch giả: Goncopius

Biên Dịch: Goncopius

Nguồn: 4vn.eu

Choáng váng.

Thấy trên mặt Tần Đông Tuyết hiện lên vẻ đỏ ửng hơn nữa nàng lại tùy ý để cho Bùi Đông Lai kéo tay của nàng bước ra ngoài thì toàn bộ đám học sinh đều choáng váng.

Bọn hắn đều kinh ngạc đến mức phải há to miệng, trợn to mắt..

Đặc biệt là Tào Băng và vài tên học sinh lớp 12/1, bọn hắn ở chung một lớp với Tần Đông Tuyết đã lâu, đối với tính cách của nàng thì hiểu biết nhiều hơn so với đám học sinh khác trong phòng ăn này.

Ở trong trí nhớ của bọn hắn, trong vòng hai năm qua Tần Đông Tuyết chưa bao giờ lộ ra vẻ ngượng ngùng như thế này lại càng không có tiếp xúc thân mật với một nam sinh nào.

Mà hiện giờ, chẳng những vẻ mặt của nàng lại đỏ ửng mà còn để tùy ý Bùi Đông Lai nắm lấy tay của nàng.

Loảng xoảng loảng xoảng! Loảng xoảng loảng xoảng!”

Một lát sau, mấy tô cơm từ trong tay các nam sinh rớt xuống trên mặt đất, thanh âm chói tai trực tiếp phá vỡ không khí im lặng vốn có của nhà ăn.

– Nữ thần nắm tay cùng với Bùi Đông Lai ? Mợ nó, điều này làm sao có thể ?

Một gã nam sinh làm rơi cái cà mèn nhưng cũng không có nhặt lên mà là đứng lên, vẻ mặt không thể tin lắc lắc cái đầu tựa hồ như không thể tin được tất cả chuyện phát sinh trước mặt là sự thật.

Không riêng gì hắn, ngay cả các nam sinh khác cũng đều không thể tin được.

Ở tụi hắn xem ra, một người cao quý thánh khiết như Tần Đông Tuyết làm sao có thể bị một tên cùi bắp như Bùi Đông Lai nắm tay được ?

Không có để ý những phản ứng của những học sinh xung quanh, Bùi Đông Lai vẫn nắm tay của Tần Đông Tuyết đi ra ngoài. Nhưng mà đồng thời hắn cũng cười xấu xa, nháy mắt với Tần Đông Tuyết một cái.

Tần Đông Tuyết bị Bùi Đông Lai nắm chặt bàn tay nhỏ bé thì trái tim không nhịn được mà đập liền hồi, thân thể cũng có vẻ cứng đờ nhưng lúc này lại thấy Bùi Đông Lai nháy mắt vời mình thì Tần Đông Tuyết liền ngẩn ra, sau đó thì tựa như đã hiểu được cái gì rồi. Nàng mang theo vài phần xấu hổ, trừng mắt nhìn Bùi Đông Lai một cái.

Thấy một màn như vậy không ít nam sinh không khỏi hàm hồ, bọn hắn xem ra là Tần Đông Tuyết đang cùng với Bùi Đông Lai đá lông nheo với nhau.

Đang lúc đó, bỗng Tần Đông Tuyết khẽ hừ một cái liền rút bàn tay ra, xoay người, nhìn vào phía sau hô lên:

– Các bạn đều bị Bùi Đông Lai lừa rồi, hắn kéo ta ra để làm bia đỡ đạn đó.

Bia đỡ đạn?

Bên tai vang lên lời nói của Tần Đông Tuyết thì đám học sinh trong phòng ăn liền tỉnh ngộ ra.

– Phét, ta đã nói nha, Tần Đông Tuyết làm sao lại có thể hẹn hò cùng với Bùi Đông Lai ?

Một gã nam sinh thầm mến Tần Đông Tuyết đã lâu liền nhẹ nhàng thở ra, nói ra tiếng lòng của không ít nam sinh, bởi vì quá mức kích động mà đám nam sinh liền ồn ào trở về chổ ngồi.

Thấy một màn như vậy, Tần Đông Tuyết giống như là trả thù được đối với Bùi Đông Lai, nàng vểnh miệng lên một chút rồi tiêu sái đi đến phía trước.

Bị Tần Đông Tuyết vạch trần mọi chuyện thì Bùi Đông Lai xấu hổ sờ sờ cái mũi, đi theo sau Tần Đông Tuyết.

Phía sau vài MM lớp 10 cũng người nhìn ta, ta nhìn người, cuối cùng cũng bỏ luôn ý niệm xin số điện thoại của Bùi Đông Lai, xoay người đi về chỗ ngồi của các nàng.

Mà vẻ mặt của đám người Tào Băng thì có chút kỳ quái.

Tuy rằng bọn chúng nghe được lời giải thích của Tần Đông Tuyết nhưng mà bọn chúng xem ra, nếu như Bùi Đông Lai coi Tần Đông Tuyết là bia đỡ đạn thì biểu hiện khác thường của Tần Đông Tuyết cũng đủ để bị họ cảm thấy chấn kinh rồi.

Có JQ.

Nhất thời, đám người Tào Băng liền tuôn ra một cái ý niệm này ở trong đầu.

Ngay khi Bùi Đông Lai đang làm náo động cả phòng ăn thì trong phòng của một tiệm cơm nằm bên cạnh trường Trầm Thành Nhất Trung . Trịnh Phi và Cố Mỹ Mỹ lúc nãy cũng không biết rõ tình hình.

Cố Mỹ Mỹ đem cái túi LV quăng sang ở một bên rồi ngồi xuống, khuôn mặt lạnh như băng giống như ai đó đã thiếu nợ của nàng vậy.

Trịnh Phi thấy thế thì vẻ mặt cũng bất đắc dĩ, hắn muốn nói cái gì nhưng lại không mở miệng được, vội cầm lấy menu chuẩn bị gọi thức ăn.

– Trịnh Phi, anh còn có tâm tư ăn cơm hay sao?

Thấy một nàng như thế thì Cố Mỹ Mỹ liền tức giận, phải biết rằng trước khi thi đấu bóng rổ thì nàng đã nói với Trịnh Phi là phải hung hăng hạ nhục Bùi Đông Lai, kết quả Trịnh Phi chẳng những không có làm được, ngược lại Trịnh Phi còn bị Bùi Đông Lai làm cho xấu mặt, hiện giờ ngay cả một câu giải thích mà Trịnh Phi cũng không có nói ra, nàng có thể không nóng giận sao?

– Mỹ Mỹ, người là sắt, cơm là thép, dù sao thì cũng cần phải ăn.

Trong lòng Trịnh Phi cũng rất khó chịu nhưng mà trước mặt Cố Mỹ Mỹ hắn cũng không tỏ ra vẻ tức giận, bởi vì chiều nay hắn biểu diễn qua vô cùng mất mặt. quan trong hơn là Cố Mỹ Mỹ cùng với những cô gái mà hắn chơi đùa trước đây hoàn toàn khác nhau. Phụ thân của Cố Mỹ Mỹ là một cán bộ thì không nói, ông ta còn là một thanh thủ.

Hơn nữa căn cứ vào lời nói của phụ thân Trịnh Phi thì việc phụ thân Cố Mỹ Mỹ được thăng chức lên làm phó phòng là chuyện ván đã đóng thuyền rồi. Kể từ đó, Trịnh Phi sẽ không cư xử với Cố Mỹ Mỹ như những bạn gái trước.

– Vậy anh ăn đi!

Nghe được Trịnh Phi trả lời thì Cố Mỹ Mỹ lập tức nổi giận, đứng dậy cầm lấy túi xách, liền muốn bỏ đi.

– Mỹ Mỹ!

Trịnh Phi thấy thế thì giữ chặt lấy tay của Cố My Mỹ nói:

– Em yên tâm đi, chuyện này sẽ không dễ dàng kết thúc như vậy đâu, anh sẽ cho tên tiểu tạp chủng Bùi Đông Lai kia một bài học.

Cố Mỹ Mỹ nghe vậy thì liền dừng bước, cũng không nói gì, đang đợi Trịnh Phi nói tiếp.

Trịnh Phi liếc mắt nhìn tên phục kia một cái, chờ sau khi tên phục vụ rời khỏi đây thì hắn giữ chặt lấy tay của Cố Mỹ Mỹ, lấy lòng nói:

– Mỹ Mỹ, anh thừa nhận là biểu hiện chiều này của anh…

– Em không muốn nghe điều này, em chỉ muốn biết anh sẽ đối phó với Bùi Đông Lai như thế nào ?

Cố Mỹ Mỹ tức giận cắt đứt lời nói của Trịnh Phi.

Bị Cố Mỹ Mỹ cắt ngang lời nói thì Trịnh Phi tức giận đến thiếu chút nữa hộc máu nhưng hắn cũng không có nổi giận đối với Cố Mỹ Mỹ, hận ý trong lòng của hắn đối với Bùi Đông Lai càng thêm đậm:

– Đối với học sinh như chúng ta mà nói, chơi bóng rổ hay cũng không có nghĩa gì, thành tích học tập mới ra quan trọng nhất. Tuy rằng, anh không biết vì sao trình độ chơi bóng rổ của Bùi Đông Lại đột nhiên lại tăng vọt lên như thế, nhưng mà thành tích học tập của hắn không thể nào nhảy vọt lên được ?

Cố Mỹ Mỹ hình như cũng biết những lời của Trịnh Phi đang nói là sự thật cho nên sắc mặt cũng hòa hoãn đi một ít.

– Bây giờ Bùi Đông Lai đã là con ghẻ của lớp các em, sở dĩ hắn có thể ở lại học trong lớp là bởi vì do các thầy cô giáo trong trường còn tin tưởng đối với hắn, chờ mong kỳ tích sẽ xuất hiện.

Trịnh Phi nói tới đây thì lại cười lạnh một tiếng :

– Nhưng mà, trong lần thi thử vừa rồi hắn chỉ đạt 280 điểm, điều này khiến cho những người hy vọng vào hắn lại một phen phải thất vọng.

– Nói điểm chính.

Cố Mỹ Mỹ nhíu mày nói.

– Mỹ Mỹ, anh cùng với lão sư Vương Hòng có quan hệ thì điều này em cũng biết, chồng của nàng là dựa vào ba của ta mới có thể thăng quan phát tài. Em nói nếu như anh gọi điện thoại cho Vương Hồng, nói Vương Hồng đề nghị nhà trường đem thứ rác rưởi như hắn quăng ra khỏi lớp hơn nữa lại còn tuyên bố vào lúc họp gia trưởng hội, em cảm thấy cảnh thấy đó sẽ cảnh tượng lúc đó sẽ như thế nào ?

Trịnh Phi nói xong thì vẻ mặt liền trở nên hưng phấn, dường như hắn không còn đợi được mà muốn xem một màn như vậy.

Bên tai vang lên lời nói của Trịnh Phi thì Cố Mỹ Mỹ không nhịn được mà nghĩ đến cảnh ấy, vẻ tức giận trên mặt liền biến mất mà thay vào đó là một vẻ mặt cao cao tại thượng:

– Coi như anh còn có đầu óc.

– Hắc hắc không phải anh có đầu óc mà là tên Bùi Đông Lai ấy không biết tự lượng sức mình thôi, nhà hắn không tiền không quyền, ông già của hắn chỉ còn một chân, ngoại trừ chơi bóng rổ hay ra thì hắn chỉ là một tên phế vậy, dựa vào cái gì mà đấu cùng chúng ta ?

Vẻ mặt Trịnh Phi khinh miệt nói:

– Hắn cần phải dùng nước tiểu để soi lại mặt của mình, xem chính bản thân mình là cái thứ đồ chơi gì?

– Đồ chơi cái gì ?

Reng…Reng

Trịnh Phi vừa mới nói xong thì cái điện thoại ở trên bàn khẽ rung lên.

Âm thanh xảy ra một cách đột ngột làm cho Trịnh Phi và Cố Mỹ Mỹ hơi ngẩn ra, tiếp đó Trịnh Phi theo bản năng liền cầm di động lên, thấy được một tin nhắn từ đám chó săn trong lớp gởi tới.

Mang theo vài phần tò mò, Trịnh Phi liền mở ra xem: Lão đại, mới vừa rồi ở trong nhà ăn Bùi Đông Lai đã nắm tay của Tần Đông Tuyết.

Ba.

Thấy nội dung tin nhắn thì đôi mắt của Trịnh Phi chợt phóng to ra, bàn tay run lên làm cho chiếc điện thoại rơi xuống dưới đất, vang lên một tiếng chói tai.

– Sao lại thế này?

Cố Mỹ Mỹ nhíu mày.

Mẹ nó, làm sao có thể được ?

Không, Trịnh Phi trợn tròn mắt, ở sâu trong nội tâm gào thét không dứt.